Translate
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010
Màng màng tím
Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010
Tui là người BIÊN HÒA
Tui là người BIÊN HÒA
Người BIÊN HÒA cũng như người Hà Nội hay người Sài Gòn cũng có những người tốt, người xấu, chuyện hay, chuyện dở. Nhưng dù tốt xấu hay dở thì đó cũng là người BIÊN HÒA.
Trước hết, người BIÊN HÒA không xưng “tui”, hầu hết chỉ nghe người BIÊN HÒA xưng em (vì nhỏ tuổi hơn, hoặc vì là con gái), hay xưng mình (với người ngang hàng). Người BIÊN HÒA nói giọng Bắc pha Nam, nghe hơi cứng rất đặc trưng. (Chắc do nước sông Đồng Nai)
Ăn chơi
Người BIÊN HÒA ăn chả lụi. Ai đến BIÊN HÒA mà chưa ăn chả lụi thì chưa biết BIÊN HÒA, cứ sang miệt Bửu Long sẽ thấy chả lụi bán đầy 2 bên đường. Năm 2009 là 9000đ/phần, năm nay đang là 10000đ/phần, sang năm 2011 chắc sẽ là 11000đ/phần.
Người BIÊN HÒA ăn lẩu tôm Năm Ri, lẩu bò Năm Cảnh và lẩu cá kèo Thanh Mai.
Người BIÊN HÒA ăn hột vịt lộn Thu Hà, gần công viên Biên Hùng.
Người BIÊN HÒA uống cà phê Cội Nguồn và hàng loạt quán bờ sông (sông Đồng Nai).
Người BIÊN HÒA khoái đi siêu thị BigC, có rất đông người đi Coop Mart và có không nhiều người vô Metro.
Người BIÊN HÒA giữ thói quen đi chơi vào cuối tuần. Bình thường đường vắng xe là vậy nhưng đến tối thứ Sáu thì các ngả đường trung tâm lúc nào cũng đông nghẹt người.
Xe cộ và các thứ khác
Người BIÊN HÒA không hay bị kẹt xe cho nên toàn chạy giữa đường, với tốc độ tương đương xe đạp điện. Chính vì vậy nên khả năng xử lí khi xe đông ở ngã tư không đèn cũng kém. Nhiều khi kẹt xe chỉ vì nhường nhau không dám chạy.
Người BIÊN HÒA ít dùng đèn xi nhan, cứ thế mà tấp vô lề (phải) thôi. Còn khi qua đường thì cũng có chút khác biệt, không ra hiệu sang đường mà phải trải qua các bước sau : bước 1- tấp vào lề phải; bước 2 – nhìn trước nhìn sau (là nhìn thôi, chứ có xe vẫn qua như thường L); bước 3 - chạy qua đường vuông góc với hướng xe chạy thẳng.
Người BIÊN HÒA khoái chạy xe tay ga, đời cũ thì có Attila (nữ), Nouvo (cả nam lẫn nữ), đời mới thì có SCR hay LEAD (nữ), Air Blade (nam). Ngoài xe tay ga đặc biệt dân BIÊN HÒA rất khoái chạy Max của Kawasaki.
Người BIÊN HÒA, có rất nhiều người đi xe hơi. Không tin cứ ra khu ăn sáng đường 4 buổi sáng và khu ăn nhậu, cà phê đường 5 nối dài buổi tối sẽ thấy.
Người BIÊN HÒA lái xe hơi như người ta lái xe 2 bánh. Quay đầu bất kì chỗ nào có thể, từ xe 4 chỗ, 7 chỗ, xe du lịch cho đến xe buýt, xe khách. Đang chạy phía sau mà thấy xe lạng vào lề phải, ấy là tránh 1 bác đang không dám qua đường. Đang chạy mà nghe tiếng còi xe 4 bánh bóp liên tục ấy là taxi đang ở phía sau, nên nhường đường nếu không muốn điên cái đầu.
Người BIÊN HÒA lập tức xin lỗi khi có va quẹt hay va chạm giao thông. Đây là điều mà ở Sài Gòn văn minh và Hà Nội thanh lịch, dù có rọi đèn pha cũng không tìm được.
Người BIÊN HÒA thực ra không phải là người BIÊN HÒA. Thử để ý vào giờ cao điểm, nhìn xung quanh 10 chiếc xe máy thì có đến 8 chiếc là bảng số tỉnh thành khác.
Sau hết, tui không phải là người Biên Hòa chính gốc. Nhưng với những trải nghiệm trên, tui cũng tự hào mình là Người Biên Hòa.
Và còn nhiều điều nữa về người Biên Hòa, ai biết thì góp vô.
Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010
Văn hóa Nhậu trong công ty Nhật (2)
Khi dân ta mời nhau đã rồi thì bắt đầu đến các sếp Nhật, từ sếp nhỏ đến sếp cao nhất anh em ta thi nhau bưng ly Xa luân chiến, khi thì đánh lẻ, khi thì đánh hội đồng, gặp sếp chịu uống thì khí thế thật là không tả nổi. Và khi sếp đã quen với việc giao lưu thì Nhập gia tùy tục, khi phong trào có vẻ lằng dịu thì sếp bắt đầu cầm ly lên và đi giao lưu. Dù khi giao lưu sếp uống không nhiều kiểu như : Đứng một trăm ngồi năm mươi, hay Nào mình mình cùng lắc ... ly, nhưng cũng đủ để khơi dậy phong trào.
Tiếp theo sẽ là chuyện bia bọt, kinh phí cũng có nhiều chuyện để nói lắm.
Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010
Bài học nhỏ về sự kiên trì
Sáng nay anh chàng chuyên gia Nhật hơi tre trẻ chạy sang bỏ nhỏ, nhờ giúp giùm vì phải làm nhiều tài liệu trên Excel mà anh chàng không rành lắm, gần như chưa từng dùng lúc còn ở bên Nhật, vì theo như anh chàng làm bên sản xuất mà cần gì Excel. Vấn đề là cái Kingsoft bản Trial cài cho anh chàng dùng thử là bản tiếng Anh, mà tiếng Anh đối với nhiều người Nhật thì hơi xa lạ. Sao một hồi nghĩ tới nghĩ lui, thôi thì cài OpenOffice bản tiếng Nhật là ổn nhất, vì không rành Excel thì coi như vừa làm vừa học trên cái OO cũng hay.
Thế là hì hụi tải bản OO mới nhất tiếng Nhật, cài đặt, hướng dẫn sơ bộ. Anh chàng mừng ra mặt vì ít ra, cho dù có khó hiểu thì tiếng mẹ đẻ vẫn tốt hơn là tiếng Tây. Tuy nhiên, chỉ khoảng 5 phút sau là anh chàng lại chạy sang, mặt méo xệch, hỏi là có cách gì lấy lại file cũ hay không? Anh chàng trình bày là không hiểu sao, file Excel làm trước đó, có khoảng chục sheet mà giờ lại thành file trắng. Sau một hồi xác nhận thì biết dược chân tướng của vụ việc : số là, vui với phần mềm mới, định mở file để kiểm tra, nhưng thay vì Open thì chọn Save As, chọn đúng file cần mở và bấm OK, thế là file trắng đè lên file gốc, mất hết...:(
Có cách nào lấy lại không, không có back up hả? Mình khẳng định là không, phải chi làm trên file server thì còn có back up hàng ngày, làm trên máy là thua. Anh chàng vẫn không chấp nhận, vẫn hy vọng là có cách gì đó lấy lại. Mình cũng chiều ý tìm trong Recycle Bin, rồi các nơi khác, hy vọng là còn lưu ở đâu đó. Anh chàng cứ nhắc đi nhắc lại việc back up, bất chợt làm mình nhớ là trong Office hay lưu lại file bak ở thư mục Application của Software. Với hy vọng mong manh đó, mình mở Document&Settings -->Application Data --> Kingsoft, và thật ngạc nhiên, file BAK vẫn còn đó, với lần lưu gần nhất. Thao tác còn lại là vô cùng đơn giản, copy và đổi đuôi thành XLS, xong. Anh chàng vui mừng khôn xiết, cảm ơn rối rít. Mình cũng vui, vì có thêm một kinh nghiệm nho nhỏ trong công việc và một bài học quí báu về sự kiên trì và hy vọng, dù chỉ là ánh sáng mong manh ở cuối đường hầm.
Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010
Văn hóa Nhậu trong công ty Nhật (1)
Thông thường trong văn hóa Nhật khi đi nhậu thì không phân biệt lính hay sếp đều trân trọng cầm chai bằng 2 tay rót rượu (bia) mời nhau. Các sếp Nhật khi mới sang Việt Nam cũng thế, vẫn giữ nét văn hóa của mình, trân trọng rót cho lính, cũng là một cách tỏ lòng tri ơn vì sự cống hiến cho công ty. Lính cũng thế, ban đầu kính mời sếp bằng cả hai tay, rót rượu đúng phong cách Nhật. Nhưng khi đã quen quen với kiểu của Việt Nam thì sếp cho rằng lính rót cho mình là tự nhiên, mình không thể hạ mình rót cho chúng nó, thế là thành nhân viên cung phụng, phục vụ cho sếp nhưng không phải "tương kính như tân" như thuở ban đầu nữa.
... còn nữa